Phước Thiện có nhiệm vụ tối cao, tối trọng của Đức Chí Tôn; giải khổ vừa xác vừa hồn, Ngài mượn mấy em nuôi nấng con cái của Ngài, nuôi đói, nuôi khát, bảo trợ giúp đỡ cho kẻ nghèo nàn cô độc. Chừng nào cả cơ quan khốc hại của loài người mình gánh vác hết, thì mới đúng cái nhiệm vụ của Chí Tôn phú thác, mấy em thử tự hỏi: Hồi nào đến giờ làm nên những gì chưa? Chỉ lo bảo bọc anh em trong Đạo mà thôi, có đâu ngó đến ngoài Đời. Các vật loại đều là con cái Chí Tôn, chớ không phải nội dung của Đạo mà thôi, như thế có đủ đâu ? Cơ Quan Giải khổ của Chí Tôn cậy nhờ mấy em lo, nuôi mấy em còn chưa rồi. Từ ban sơ Qua chiụ nhọc nhằn hẩm hút, ăn từ miếng tương rau hiệp cùng nhau gầy dựng lập Phạm Môn, Qua chịu khó nhọc như mấy em cho đến ngày Cơ Quan Phước Thiện ra thiệt tướng, đã tạo đủ lực lượng cho mấy em thi hành nhiệm vụ.

Qua nói cho mấy em hay, Qua đang ngồi đây, các Đấng ở Bát Quái Đài còn đợi mấy em và chính Qua sẽ dìu dắt, kêu cửa Bát Quái Đài cho mấy em về làm bạn thân yêu của các Đấng Thiêng Liêng. Nếu mấy em làm phận sự không tròn và còn một mảy phàm tâm, thì cõi Hư linh không đem mấy em vào bảng Công nghiệp vĩ đại bao giờ. Các em có làm trọng-trách đối với con cái Chí Tôn, thì Bát Quái Đài mới hiệp một cùng mấy em vậy.

Mấy em chưa nắm được hòn ngọc thì chưa đủ bảo toàn Vạn Linh con cái của Chí Tôn. Qua nói Qua sẽ mở cửa Bát Quái Đài diù dắt mấy em mà mấy em có đến được cùng chăng là do tâm lý của mấy em đó. Ấy vậy mấy em phải ráng sức, định tâm lấy tinh thần vi chủ, nêu gương cho mấy em sau nầy đi theo. Nếu khối phàm còn ở trong óc mấy em thì không bao giờ đoạt mục đích tối cao, tối thượng được, phải có khối óc thiêng liêng mới mong thay hình Thánh Thể Chí Tôn đối với con cái Ngài là quần linh.

(Trích: Thuyết đạo của Đức Hộ Pháp tại lễ khai mạc đại hội Phước Thiên ngày Rằm tháng Chạp Bính Tuất - 1946, về “Nhiêm vụ Phước Thiện”)