Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà,
Chánh tà hai lẽ đoán sao ra?
Sao ra Tiên Phật ,người trần tục,
Trần tục muốn thành phải đến ta!


Trên đây là bốn câu thi của Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát Giáo Đạo Nam Phương giáng đàn cơ năm 1926.

- Câu 1: Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà.

Lẽ chánh là chánh đáng ,chánh trực ,ngay thẳng chơn thật,là con đường ngay thẳng đạo đức ,nhân nghĩa, bác ái, công bình.

Lẽ tà là cong vạy ,xéo xiên ,giả dối, là con đường gian tham, độc ác ,xảo trá ,quỉ quyệt vô đạo đức, không nghĩa nhân.

- Câu 2: Chánh tà hai lẽ đoán sao ra?

Lòng người khó đoán ,chánh tà khó biệt phân ,nên con người muốn đi con đường ngay thẳng ,trước hết phải giữ cál tâm cho chơn chánh, ngay thật, đạo đức ,tức "chánh tâm" trước rồi mới tu thân ,tề gia ,trị quốc ,bình thiên hạ. Nghĩa là cái tâm chơn chánh theo ý thiện, nương theo chánh đạo, thuận tùng thiên lý.

Muốn giữ cái tâm cho ngay chánh là phải thành ý, tức là giữ cái ý cho thành, không để tư tưởng buông lung phóng túng theo đường tà vạy, mới kềm giữ được ý tưởng ấy thì định được cái tâm chánh. Tâm chánh là người có đạo đức, nhơn nghĩa ,công bình ,chánh trực ,trung hiếu ,trung tín ,biết nghĩa, thanh cao ,thanh liêm .v.v…
Đó là người đời ,còn người Đạo cũng thế, song người hành đạo phải giữ đúng luật pháp chơn truyền của Đạo, không canh cải, sửa đổi theo tà đạo ,mê tín dị đoan; nghịch lại với chánh tâm (là tà tâm).

Tà tâm là người vô đạo đức ,bất chánh ,bất hiếu ,bất nghĩa ,bội sư ,phản bạn ,bội tín ,lường gạt, dua nịnh, gian thần, tham lam, ích kỷ, bần tiện, xảo trá, điêu ngoa ,quỷ quyệt v.v…. Vì Vậy ta phải nhận định những yếu tố trên để phân định được hai lẽ chánh - tà.

- Câu 3: Sao ra Tiên Phật, người trần tục

Sao ra Tiên Phật
: Là con người, biết giữ chánh trực ,biết tu tâm ,sửa tánh, rèn lòng, lo tu niệm, dần dần sẽ đạt được chánh quả, đến cõi Niết Bàn, Thiên Đàng hay còn gọi là Cõi Thiêng Liêng Hằng Sống. Tùy theo thứ bậc cao thấp mà đặng đoạt được thiêng liêng vị như Thần Thánh ,Tiên ,Phật.

Người trần tục: Là người chưa giữ được chánh tâm, bị tà tâm xâm lấn, quỉ ma sai khiến, ham mê tửu sắc, tiền tài danh vọng, quyền lực, tham lam, cướp của, giết người; dấy loạn chiến tranh, tương tàn ,tương sát, mạnh được yếu thua, không có đạo lý công bằn , khiến cho con người điêu linh đồ thán, vay trả ,trả vay ,luân hồi chuyển kiếp thành người nơi trần tục và làm cho sa đọa ở mãi cõi trần ô trược nầy.

Nếu là người gìn lòng học Đạo, tu sửa chánh tâm thì tâm được sáng ngời, đức được cao trọng (đức trọng, quỉ thần kinh), tức là tà thần quỉ ma xa lánh, Thần Thánh Tiên Phật hộ trì. Trong bài thi của Đức Lý Đại Tiên, có câu:

“ Chánh trực kinh oai loài giả dối ,
Công bình vùa sức kẻ chơn thành”.


- Câu 4: Trần tục muốn thành phải đến ta!

Câu nầy ngụ ý người trần tục muốn thành Tiên Phật Thánh Thần, phải đến "Ta", là đến với Đấng tối cao ,tối trọng, Đấng vô đối, quyền năng vô cực, vô biên, là Đấng NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ. "Ta" còn gọi là ĐỨC CHÍ TÔN, ĐỨC THẾ TÔN hay ĐỨC CHÚA TRỜI, tùy theo mỗi sắc dân trên mặt địa cầu nầy đặt tên gọi của Ngài khác nhau, Đấng ấy làm chủ tạo đoan Càn Khôn Vũ Trụ, tạo đoan thi hài và hồn phách của ta.Đức Hộ Pháp giảng rằng:

Đấng ấy là đấng vô đối mà bao giờ con người cũng gởi tâm hồn nơi Ngài, nên dầu cho tôn giáo nào cũng vậy, cũng thờ kính một đấng tối cao ấy, là ĐẤNG NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ. Nay ĐỨC NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ giáng trần giáo đạo Nam Phương. Ta phải tìm đến Đạo, tu luyện thành chánh quả, tức là đến TA vậy".


Ở đây, tiểu muội xin mạn phép luận “hai lẽ chánh tà” qua câu thi “Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà”:

Dựa theo câu thi trên, tức là hễ có chánh là có tà, có thiện tự nhiên có ác ,có nhơn nghĩa thì có bạo tàn ,có người quảng đại thì có kẻ hẹp hòi, hễ có thương thì có ghét ,có người quân tử ắt có kẻ tiểu nhân. Nơi cõi Thần Thánh Tiên Phật còn có quỉ ma lẫn lộn huống lựa là phàm trần ô trược “ vàng thau lẫn lộn“. Người chánh tâm quân tử đi đến đâu thì tà tâm, tiểu nhân ,quỉ ma cũng đi theo đến đó để quấy phá nhiễu hại, hoặc giả nhân, giả nghĩa ,giả Thần Thánh Tiên Phật, thậm chí giả đến Đức Chí Tôn! ("Danh Ta nó còn mượn, duy ngai Ta, nó chẳng dám ngồi). Nên hễ “Đạo cao nhứt xích ,ma cao nhứt trượng, Đạo cao nhứt trượng ,ma thượng đầu Nhơn”, nghĩa là Đạo cao một thước ,ma cao một trượng, Đạo cao một trượng thì ma cao khỏi đầu người. Thời nay, cơ trời xoay chuyển quả địa cầu 68 nầy, đã cho thế nhân thấy đến thời kỳ mạt pháp, Quỷ Vương ra đời , ma quỉ lộng giả thành chơn. Nó làm cho thế giới đổi thay ,thời cuộc đảo lộn, từ các nước nhược tiểu cho đến các cường quốc văn minh, các tôn giáo, chính trị, xã hội, nhân văn, khoa học v.v… Có nơi thái bình thạnh trị, có nhân tài đạo đức, giữ gìn nhơn mạng và đất nước ,biết tôn trọng tôn giáo, đạo đức làm đầu, biết ý thức tự do, dân chủ, nhân quyền như: Mỹ ,Pháp ,Canada, Úc ,Thụy Sĩ ,Phần Lan v.v… Có những nơi ma quỉ nó làm cho loạn đời, loạn đạo, nhiễu hại nhân gian, khiến cho có chiến tranh, gây cảnh tương tàn tương sát, giết hại, gây tang tóc, chết chóc khắp nơi.. như ở những nước có chiến tranh hay những nước Cộng Sản mang bản chất đặc quyền của tà thần ma quỉ, nền móng của sự chết và sự hủy diệt ,chưa kể đến thiên tai, bão lụt , động đất, núi lửa, sóng thần, bệnh chướng sát hại, lây lan như dịch cúm gia cầm... đều nằm trong vòng xoay chuyển của tạo hóa an bày, ân ban hay thưởng phạt.

Người tu hành phải biết biệt phân đâu chánh đâu tà. Trong TNHT của Đạo Cao Đài có đoạn: ”Thầy nói cho các con hiểu rằng muốn xứng đáng làm môn đệ của Thầy là phải khổ hạnh lắm, hễ càng thương bao nhiêu thì THẦY lại càng hành bấy nhiêu. Như đáng làm môn đệ Thầy thì Bạch Ngọc kinh mới chịu rước, còn ngã thì cửa Địa Ngục lại mời, thương thương ,ghét ghét ai thấu đáo vậy ôi! Bởi vậy cho nên THẦY chẳng vì ghét mà không cho lời khuyến dụ, cũng chẳng vì thương mà không sai quỉ dỗ dành. Thầy Nói cho các con biết trước mà giữ mình, chung quanh các con ,dù xa dù gần, THẦY đã thả một lũ hổ lang ở lộn cùng các con, Thầy hằng xúi chúng nó thừa dịp mà cắn xé các con. Song, trước, Thầy đã cho các con mặc một bộ thiết giáp, chúng nó chẳng hề thấy đặng là đạo Đức của các con .Vậy ráng giữ gìn bộ thiết giáp ấy hoài cho tới ngày các con hội hiệp cùng Thầy. Nghe và ráng tuân theo" .

Bởi cơ trời định vậy, Đạo khai thì tà khởi ,có Phật thì có Ma ,có Trời thì có Quỉ. Ma Ma ,Phật Phật hai nơi chốn riêng phần. Nơi Quỉ Vương là Kim Quan Sứ, nếu chúng ta tu hay là người mới bước vào đường tu sai lầm nghe theo Người thì làm đày tớ cho Người.

Trong đàn cơ năm 1930 tại Thánh Thất Kim Biên, Đức Hộ Pháp chứng Đàn, Kim Quang Sứ nhập cơ, viết bài thi:

Cửu phẩm Thần Tiên nể mặt ta ,
Thích Ca dầu trọng khó giao hòa
Cửa Kinh Bạch Ngọc hằng lui tới
Đường Đạo Tây Phương thử chánh tà .
Chỉ đá hóa vàng đoanh mặt thế.
Treo gươm Sông Vị chạnh phồn hoa ,
Lấy chơn đổi giả tô thiên vị ,
Thắng bại phàm tâm liệu thế à!


Kim Quang Sứ (Quỷ Vương )

-Đức Chí Tôn đã nói:

Trong mặt địa cầu nầy, phần đông vì kỉnh thờ tà quái ,mà tà quái vốn chứa sự chết, tức nhiên chúng nó ở trong vòng sự chết là phải tiêu diệt thì biết bao giờ biết đặng sự sống là gì? Nếu Thầy không đến kịp thì các con vẫn bị trong vòng sự chết. Tà mị cũng như hột lúa bị hẩm mà thúi thì thế nào nọc đặng mà sanh bông trổ trái. Còn bậc chơn tu tỉ như hột giống tốt, hễ gieo xuống đất thì cây lên ,cây lên trổ bông rồi sanh trái, biến biến, sanh sanh càng tăng số. Vì vậy, khi các con bỏ xác trần mà bông trái thiêng liêng các con sanh hóa chơn thần, chơn thần lại biến hằng muôn thêm số tăng lên hoài, ấy là Đạo .Bởi vậy, một chơn thần Thầy mà sanh hóa thêm Chư Phật ,Chư Tiên, Chư Thánh ,Chư Thần và toàn cả nhơn loại trong Càn Khôn Thế Giái, nên chi các con là Thầy, Thầy là các con.


- Merceredi, 4 Aout 1926.

Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát Giáo Đạo Nam Phương.

Hỉ Chư Môn đệ, Chư Nhu, nghe dạy:

Sự chơn thật và sự giả dối, mắt phàm các con không thể phân biệt đặng một trường thử Thánh ,Tiên Phật, vì vậy mà lập nơi thế gian nầy. Nếu buổi sanh tiền, dầu cho một kẻ phàm tục tội lỗi biết đặng cơ mầu nhiệm của Đấng Chí Tôn, là Trời, đã sắp đặt thì cũng chẳng dám gây ra tội lỗi mà thôi ,lại có thể đắc đạo mà gấm ghé phẩm vị Thần Thánh Tiên Phật đặng nữa ,huống lựa là các Đấng ấy phải bị đọa trần mà biết mình hằng giữ thì mầu nhiệm thử Thánh ,Tiên ,Phật ,chẳng có nghĩa lý gì hết. Vì vậy mà Thầy hằng nói các con rằng: Một trường thi công quả, các con muốn đến đặng nơi Cực Lạc thì phải đi tại cửa nầy mà thôi. Thầy lại khuyên nhủ các con rằng Thầy đã đến chung cùng với các con, các con duy có tu mà đắc đạo ,phải đoái lại bá thiên vạn ức nhơn sanh còn phải trầm luân nơi khổ hải, chưa thoát khỏi luân hồi, để lòng từ bi mà độ rỗi. Nay, tuy các con chẳng thấy đặng hành vi mầu nhiệm mà chính mình Thầy đã đến nói ,các con cũng nên tin nơi Thầy mà cho rằng lời Thầy dạy là chơn thật (chánh đạo). Nếu như các con đợi đến buổi chung qui, hồn lìa khỏi xác mới thấy cơ mầu nhiệm đặng thì chừng ấy đã muộn rồi.

Vậy các con khá tuân lệnh dạy.


- Samedi, 7 Aout 1926 (29/06/Bính Dần)

Đức Chí Tôn:

Những sự phàm tục đều là mưu kế tà mị, yêu quái, cốt để ngăn trở bước đường thành đạo của các con. Những mưu quỷ quyệt ấy do lịnh Thầy dùng để thử các con. Thầy đã nói, Thầy thả một lũ hổ lang ở lộn cùng các con, nó hằng thừa dịp mà cắn xé các con. Song, trước, Thầy đã cho con mặc một bộ thiết giáp, chúng nó chẳng hề thấy đặng, là đạo đức của các con. Thầy lại khuyên các con gìn giữ bộ thiết giáp ấy cho tới ngày hội hiệp cùng Thầy. Ấy vậy, Đạo là vật rất hữu ích như giáp hữu ích cho thân các con .Nếu các con bỏ giáp thì thân ra trần lổ ,còn bỏ Đạo thì các con ở dưới phép tà thần.

- Đức Chí Tôn:

Con biết rằng: Thầy thương yêu nhơn loại là dường nào chưa ?Những điều ngăn trở đều do nơi tiền khiên của chúng sanh, đã vào chọn một thân mình nơi ô trược ,thì Thầy đây cũng khó mà rửa một gáo nước cho đặng trong sạch .Nhơn sanh đã thâm nhiễm vào tình luyến ái tà mị trên mười ngàn năm thì thể nào cổi Thánh đức trong một lúc chẳng tới một năm cho trọn lành đặng. Rất đổi Thầy là bậc Chí Tôn mà còn bị chúng nó mưu lén cho qua Thánh ý của Thầy dạy, một đàng trì, một đàng kéo. Thảm thay, các con chịu ở giữa! Thầy dạy các con một điều là biết tranh đấu cùng Thầy, hễ nó tấn thì mình chống ,cân sức cho bằng hay là trổi hơn mới đắc thắng, các con chịu nổi thì Đạo thành, các con ngã thì Đạo suy .Liệu lấy!

Tóm lại, ở bất cứ tôn giáo nào cũng có chánh đạo và tà đạo .Những người theo chánh đạo thì ít mà tà đạo lại hằng hà, bởi ma quỉ khuyến dụ, lôi cuốn nên nghe theo.


TM Nguyễn Thị Mỹ Nga kính bút.

TX ngày 27/04/2013 (AL: 18/3/Quí Tỵ)