(NGHI LỄ, BÀI SỐ 49)



Trong bài số 48, nói về Nho giáo, có bạn Kim Nhật Tú hỏi: "KINH XUÂN THU CÓ Ý NGHĨA GÌ ĐỐI VỚI NGƯỜI TU ĐẠO CAO ĐÀI? VÌ SAO KHÔNG CHỌN KINH DỊCH?"

Hôm nay, xin trình bày rõ vấn đề này.

A/ NGUYÊN NHÂN LỊCH SỬ:

KHỔNG TỬ TÁC XUÂN THU


Đời nhà Châu chia làm 2 thời kỳ:

1/ Thời kỳ thứ nhất: Đóng đô ở đất Phong Thiểm Tây nên gọi TÂY CHÂU (1134 trước Tây lịch).

2/ Thời kỳ thứ nhì: Vua Châu Bình Vương bị Khuyển Nhung uy hiếp nên dời đô về lạc Dương (Hà Nam), ở về phía Đông, nên gọi ĐÔNG CHÂU (770 - 221 trước Tây lịch).

Trong Thời ĐÔNG CHÂU, các sử gia phân 2 giai đọan:

1/ THỜI XUÂN THU: (722 - 480 trước Tây lịch), tức năm thứ 49 đời vua Châu Bình Vương. Đến năm thứ 41 là đời vua Châu Kinh Vương, tổng cộng 242 năm.

2/ THỜI CHIẾN QUỐC: (479 - 221 trước Tây lịch), tức đời Châu Nguyên Vương đến vua Châu Năn Vương, tổng cộng 258 năm.

Sau chiến quốc, Tần Thủy Hòang gồm thâu Lục Quốc, thống nhất, lập nhà TẦN.

Sự phân chia 2 thời kỳ là do dựa trên 2 bộ sử biên niên:

1/ Của Đức Khổng Phu Tử, gọi là KINH XUÂN THU.

2/ Của ông Lưu Hướng, gọi là CHIẾN QUỐC SÁCH.

B/ GÍA TRỊ KINH XUÂN THU KHÁC VỚI CÁC KINH KHÁC

1/ Giá trị CĂN BẢN:


Xuân Thu có 3 chủ nghĩa là:

CHÍNH DANH TỰ
ĐỊNH DANH PHẬN
NGỤ BAO BIẾM (để lời bình: Chê, khen).

Đề cao nhà CHÂU với chính danh định chế độ Quân Chủ. Nhưng, để hạn chế quân quyền, Ngài dùng "NGHĨA", lấy cái nguyên của dương khí mà mà thống trị việc Trời, lấy TRỜI mà thống trị các vua chúa.

2/ Kinh XUÂNTHU: TẠI SAO KHỔNG TỬ DÙNG HAI TỪ "XUÂN THU?

Sự hình thành con người và tạo vật theo nguyên lý tiến hóa:

- Mùa Xuân: Trưởng dữơng tốt tươi, hoa lá thắm đượm, muôn màu khoe sắc. Khí DƯƠNG TRƯỞNG.

- Sang mùa Thu: Cây lá rụng vì thời tiết u ám, thể hiện sự già cỗi, nên tiêu điều, xác xơ, là Khí ÂM TRƯỞNG.

XUÂN là an bình, THU là đấu tranh. Nguyên lý ÂM DƯƠNG thể hiện sự ĐẠO ĐỨC thì TỒN TẠI và VÔ ĐẠO ĐỨC là tiêu vong.

KHỔNG TỬ triển khai cái giá trị thực tiễn của cái ĐẠO bằng lời bình cụ thể cho từng sự việc. Cái nên, cái hư rõ ràng minh bạch nên việc xử thế cũng không bị thiên lệch do cường quyền định quyết. Gọi là: Cái lý thuyết có là do sự việc đã thành, bài học là rút kinh nghiệm từ sự việc ấy. Nên: Tính THỰC DỤNG là hàng đầu.

Kinh XUÂN THU có tác dụng hữu hiệu như vậy, cho nên các vua và các quan rất nể trọng. Chính vì vậy, nó đóng vai trò quan trọng trong văn hóa Nho Giáo, nhất là đã biểu dương học thuyết "Chánh danh, Nhất Quán, Trung Dung, Đại Đồng".

Tóm lại, trong Ngũ Kinh thì Việc TRỊ THẾ nằm gọn trong KINH XUÂN THU và vì vậy, để xiển dương cho đời Thánh Đức mới, Đạo CAO ĐÀI lấy XUÂN THU làm BỬU PHÁP đại diện NHO GIÁO. Nhưng:

"XUÂN THU XƯA NAY ĐỔI THU XUÂN"

Cũng có thể hiểu đơn giản là: Trước, từ "NÊN" (tốt) nhiễm trần, thành "HƯ" (xấu). Nay sửa cái HƯ (xấu), tu hành không nhiễm trần, chuyển đổi thành NÊN (tốt trở lại). Cũng có thể hiểu sâu hơn: Đạo Cao Đài báo trước là cơ chuyển thế, lập đời mới, bỏ cái cũ.

HẠC NỘI

(Ngày 25/9/Đinh Dậu - DL: 13/11/2017)