(CHÁNH TRỊ ĐẠO, BÀI 45).


PCT: Đức Hộ Pháp Chú Giải: "Chư Hiền Hữu cùng như chư Hiền Muội sẽ thấy rằng: Thầy không quyết định trách nhậm của mỗi người Chức Sắc Hiệp Thiên Ðài, bởi cớ mà gây nên lắm điều trắc trở trong phẩm trật của cả Thiên Phong. Nghĩa là: Ðể tự nhiên cho cả Chức Sắc Hiệp Thiên Ðài lập vị mình, thế nào cho xứng đáng cùng phẩm định".

- Hằng Sanh
: Thầy không quyết định trách nhậm của mỗi người Chức Sắc Hiệp Thiên Ðài, để tự nhiên cho cả Chức Sắc Hiệp Thiên Ðài lập vị mình, thế nào cho xứng đáng cùng phẩm định, tức là cả Hội Thánh Hiệp Thiên Đài họp lại tự quyết định lấy Hiến Pháp hay là Nội Luật của cơ quan mình, và khi công bố, ban hành ra, toàn Đạo phải tôn trọng.

Thí dụ thứ 1:
Hiến Pháp Chức sắc HTĐ (1966) nói rằng:

Sĩ Tải có phận sự:

- Minh tra công nghiệp cầu phong và cầu thăng.

- Thẩm vấn chư Lễ Sanh, Giáo Thiện, Chức Việc, Đạo Hữu Nam Nữ Hành Chánh và Phước Thiện phạm pháp.

- Gìn giữ hồ sơ lưu trữ.

- Được làm Bí Thơ cho Chức Sắc cao cấp các Văn phòng Hội Thánh Hiệp Thiên Đài ba chi Pháp, Đạo, Thế.

- Được bổ dụng hành sự Pháp Chánh địa phương.


thì khi Cửu Trùng Đài được thông báo như vậy, phải ghi nhận để tri tường hợp tác, chớ không thể nói: Tại sao cho cấp Sĩ Tải minh tra công nghiệp cho hồ sơ cầu thăng “Phối Sư” - là phẩm cao hơn - và lấy làm bất bình, không hợp tác. May mắn thay, Hội Thánh CTĐ từ được thông báo Hiến Pháp ấy cho đến 1980 luôn hợp tác với HTĐ đã đem lại cảnh trong ấm ngoài êm.

Thí dụ thứ 2, gần đây hơn:

Năm 2015, ở Tây Ninh, Cãi Trạng Lê Minh Khuyên vì thấy bịnh tình mình kéo dài, nên trong thư đề ngày mùng 9 tháng 7 năm Ất Mùi (22/8/15), đã thông báo tạm giao nhiệm vụ Hộ Đàn và Chỉnh sát Cúng Phẩm cho vị Truyền Trạng Nguyễn Cẩm Luân; còn vị Truyền Trạng Trần Anh Dũng thì thủ Phướn Thượng Phẩm, vị Sĩ Tải Đỗ Văn Minh lo thủ Phướn Thượng Sanh, cho đến khi sức khỏe hồi phục.

Nếu là một Hội Thánh Cửu Trùng Đài thật, biết tôn trọng Pháp Chánh Truyền Hiệp Thiên Đài và lời Chú Giải của Hộ Pháp Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài thì bên phía CTĐ đã không bất hợp tác và bắt bẻ rằng văn thư thông báo nói trên đã vượt quyền người đang có phẩm cao hơn, bên CTĐ đang Chưởng Quản cả Hội Thánh và lẽ dĩ nhiên quyền quyết định sau cùng là do vị ấy chớ. Cuối cùng người ấy chọn một vị bên Đài mình làm Hộ Đàn thế cho HTĐ luôn. Đã loạn càng loạn, đã bất hóa càng bất hòa!

Ngày xưa, chính Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt, do Pháp Chánh Truyền HTĐ chưa được chú giải, đã nghe lời Chức sắc thuộc cấp, "lỡ lầm" với HTĐ còn bị Đức Chí Tôn quở trách. Hằng Sanh kính xin Đức ngài cho trình nguyên văn đoạn Thánh Ngôn Thầy giáng cơ ngày 9-3-1929 (âl 28-1-Kỷ Tỵ) do Hộ Pháp - Thượng Phẩm và Bảo Pháp phò loan:

(...) Bảo Đạo kiện rằng: Cửu Trùng Đài đoạt hết quyền Hiệp Thiên Đài, và Thầy để cho phạm Pháp Chánh Truyền, có vậy há?

Trung bạch : . . . . . . . . . . . .

- Thầy cho lầm lỗi, nhưng Thầy chẳng hề cho làm sỉ nhục cho nhau. Thầy chẳng phương binh vực Cửu Trùng Đài vì sự đem trọn Hiệp Thiên Đài ra xử đoán trước mặt tín đồ và chê bai chức phận đến đỗi cấm kêu Hộ Pháp, Thượng Phẩm, có phải vậy há?

Trung bạch: . . . . . . . . . . . .

Cười . . . Không phải tội con, song cũng vì con yếu tính, có phải à?

Trung bạch: . . . . . . . . . . . .

- Con biết Thượng Phẩm là chi chưa? Tắc có nói rồi há?

Trung bạch: . . . . . . . . . . . .

- Tắc ngu lắm! Con tiếc từ điều với mấy anh con. Thầy dạy con để làm gì hử?

Tắc bạch: . . . . . . . . . . . .

- Phải, nhưng mà con nói với Trung có hiểu trước chớ?

Trung bạch: . . . . . . . . . . . .

- Không con. Thầy nhớ khi hai con nói với nhau lúc Tắc đi Nam Vang về tại nhà con thì phải? Thầy giận nhiều đứa hiểu biết Pháp Chánh Truyền, song làm bộ như chẳng biết. Thầy hỏi vì đâu các con chê rằng Thánh Ngôn Thầy nói Thượng Phẩm đối quyền Chưởng Pháp là giả dối hử?

Bảo Đạo kiện rằng: Cửu Trùng Đài coi Hiệp Thiên Đài như trẻ bé phò loan, có à?

Trung bạch: . . . . . . . . . . . .

- Thầy thấy hết con ôi! Những điều con giúp nên cho Đạo, công không phải nhỏ, mà những điều con làm lỡ hại Đạo, tội cũng chẳng phải vừa. Cười... Hễ nặng gánh thì đổ nhiều, thế thường hằng có vậy. Thầy chẳng trách cứ chi con, ấy là cũng tại Thầy dở dạy. Đứa biết chẳng nhắc đứa dốt, đứa trí sợ sút đứa ngu, ấy là cớ hại Đạo.

Thầy chỉ nói lại cho các con biết đề phòng kẻo sau còn rối rắm cho Đạo nữa. Từ đây, quyền ai nấy giữ, đôi bên lập hiến cho nhau.

Tắc, con cũng nên nói giùm phận sự quyền hành của cả Chức sắc Cửu Trùng Đài cho phân minh, y như Thầy đã dạy con, đừng thêm đừng bớt.

Chức sắc Cửu Trùng Đài có nhiều đứa phải phạm quyền Hiệp Thiên Đài. Đạo mới hoàn toàn đặng, Hiệp Thiên Đài cũng nên nhượng quyền mấy anh các con đôi chút.

Trung, con nhớ lời Thái Bạch đã dặn phải phân quyền. Tỷ như Chức sắc trách con độc chiếm quyền Đạo với Chánh phủ. Nếu chúng nó không bằng lòng, con liệu lượng với chúng nó thế nào? Quyền lực của mỗi đứa phải cho phân minh thì là trên thuận dưới hòa, lập nên trật tự.

Thầy dặn: Từ đây, thượng hạ phải phân minh, ai phạm trật tự thì các con trục xuất. Lễ là vẻ của Thể Đạo, nếu không Lễ là không Đạo, nghe à!.


Hằng Sanh con xin tạ ơn Đức Q. Giáo Tông ạ.

Hằng Sanh