Buông bỏ cứ tưởng là đau, nhưng thực ra, buông bỏ đúng lúc là cách duy nhất ta tự cứu rỗi bản thân mình… Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây!



Một chàng trai bị hổ đuổi, anh ta chạy thục mạng nhưng cuối cùng lại đến bên vực thẳm. Lúc này người đàn ông rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: Một bên là con hổ đói đang hau háu nhìn, còn một bên là vực thẳm sâu hun hút. Anh nhìn xuống, từ trong vách đá dựng đứng kia có một cành cây chĩa ra. Nghĩ rằng cành cây có thể là cứu tinh giúp anh thoát khỏi nanh vuốt hổ dữ, anh bắt đầu trèo xuống và bám vào đó. Thế nhưng, thật không may, có một con chuột chạy ra bắt đầu gặm cành cây đó.

- “Thôi rồi, thế là mình chết chắc rồi…” - Anh vừa nghĩ vừa nhìn xuống phía dưới.

Sợ hãi cực độ, anh ta than Trời:

- Ông Trời ơi, xin hãy cứu con… Con sẽ làm bất kể điều gì nếu như Ngài yêu cầu.

Bỗng một giọng nói vang lên từ không trung:

- Con sẽ làm bất cứ điều gì ta yêu cầu chứ?

Mặc dù rất kinh ngạc trước giọng sấm vang rền ấy nhưng người đàn ông vẫn đáp lại:

- Thưa vâng, con sẽ làm mọi thứ… Chỉ mong Ngài hãy cứu con.

Giọng nói vang lên:

- Chỉ còn một cách này thôi! Con cầu xin Ngài giúp con tai qua nạn khỏi. Hãy cho con biết giờ con cần phải làm gì?

-...

- Được, ta chỉ có duy nhất một yêu cầu này thôi. - Giọng nói trên không từ tốn đáp - Đó là…… Con hãy buông tay ra!

Một giây… Hai giây… Một phút trôi qua… Lại thêm một phút nữa… Cuối cùng, không còn cách nào khác, anh ta nhắm mắt buông tay. Khi mở mắt, thấy mình đang nằm trên chiếc xe chở đầy cỏ khô.

Người ta nói rằng anh thật may mắn khi rơi đúng vào lúc đoàn xe này đi ngang qua đó. Nhưng còn một bí mậtnữa mà có lẽ anh không biết, nếu buông tay sớm thêm hai phút nữa, anh sẽ hạ cánh an toàn xuống đoàn xe chở đầy bông và bọt biển; còn nếu chậm thêm chỉ một chút nữa thôi, anh cùng với nhành cây sẽ rơi xuống mặt đường toàn sỏi đá…




Trong cuộc sống, có những điều ta tưởng chừng không thể buông bỏ được. Ta khư khư giữ nó, mặc nó làm ta sợ hãi và đau đớn. Càng giữ nó, ta càng phiền não, nhưng không đủ can đảm để buông tay, mà có biết đâu rằng, càng ôm những thứ tiêu cực đó, ta càng trở nên đau đớn, chán nản.

Có buông bỏ được thì lòng ta mới rộng mở, ai nói gì không vừa ý cũng bỏ qua mà không chấp. Nếu ai có làm điều gì xúc phạm cũng dễ dàng tha thứ, mà nếu có giận có buồn thì chỉ một vài phút hoặc một vài giờ, cùng lắm qua một đêm rồi quên hết đi cho đời mình được an vui.

Khi buông bỏ được, tâm ta bỗng sáng, vượt qua những cám dỗ của tham, sân, si, của mạn nghi ác kiến để rồi nhìn thấy niềm vui xung quanh ta.

Khi cuộc sống bỗng dưng diễn ra không như mong đợi, hoặc ta cảm thấy không chịu nổi, rất có thể đã đến lúc cần phải buông tay. Buông bỏ cũng là một mỹ đức mà chỉ những ai can đảm phi thường mới có thể làm được.

Vì sao Phật giảng: Cần từ bỏ chấp trước, sống thuận theo tự nhiên?

Phải chăng khi chúng ta dám buông bỏ thì một cánh cửa đóng vào, liền có cánh cửa khác mở ra?

(Sưu tầm)